Xem Phim “Xuân Hạ Thu Đông rồi lại xuân”

Spread the love

Hôm nay, cũng là ngày đầu năm mới 2017.

Chúc mọi người năm mới dồi dào sức khỏe thân tâm an lạc.

Vừa qua năm mới, mình cũng đã đi chùa, một điều mà ở VN mình lại chưa bao giờ làm. Đứng xếp hàng trong cái lạnh đầu năm, ở đất nước Nhật Bản cũng là một trải nghiệm khá là thú vị

Mới hay, thời gian thấm thoắt, chúng ta vừa chạy qua hết một vòng tuần hoàn các mùa. Xuân, Hạ , Thu, rồi lại Xuân. Ngày thường trên con đường tôi đi làm, đi ngang qua những khu vườn, cổng thấp, loáng thoáng nhánh cây xanh mướt mà tôi không biết là cây gì. Chợt một ngày, xen giữa những chiếc lá xanh mướt đó lộ ra những búp hoa hồng hồng, nhụy vàng,  e ấp trong gió. Tôi mới biết ra đó là cây hoa Hải Đường, loài hoa tượng trưng cho mùa xuân và cho cả sự giàu sang phú quý. Tôi chợt nghĩ họ trồng cây Hải đường, ắt hẳn là để có được những bông hoa kia, những bông hoa đẹp tượng trưng cho sự hưng vượng của gia chủ. Hải đường là loại cây thuộc dạng khó chăm, vì cần nền khí hậu mát, ẩm, đất giàu dinh dưỡng thoát nước tốt, nên để cho cây có thể ra được hoa cần sự công phu không hề nhỏ. Vài ngày sau tôi đã thấy có vài cánh hải đường rơi xuống đất, chắc do cơn mưa to hôm trước. Tiếc! Chắc cũng do xuân đang đến và xuân đang qua đi.

Hoa hải đường (nguồn: wikipedia)

Hôm nay nhân dịp năm mới đi chùa, tôi cũng thử tìm một bộ phim nào hay về mùa xuân xem thử, thì tôi thấy bộ phim : “Xuân hạ thu đông… rồi lại xuân”. Từ ngay tựa đề đã toát ra cái duyên ngầm của bộ phim rồi, “Xuân hạ thu đông” thì người ta nói nhiều, còn “Xuân hạ thu đông … rồi lại xuân” như muốn bật lên tính tuần hoàn của vạn vật.

(Spoiler)

Bộ phim bắt đầu bằng hình ảnh một ngôi chùa nhỏ giữa hồ, có vị sư già và chú tiểu. Thứ kết nối duy nhất giữa họ với bên ngoài là chiếc thuyền nhỏ.

Xuân : Bạn của chú tiểu ở trong thung lũng đó chỉ có cây cối, cá, ếch , rắn. Ngày ngày cậu lên núi hái thảo dược và vui đùa cùng lũ bạn của mình. Bỗng đến một ngày chú nảy ra ý tưởng buộc đá vào trong những sinh vật kia. Cá, ếch , và rắn đều bị buộc đá vào thân, và cậu cảm thấy vui khi nhìn chúng di chuyển một cách khó nhọc như thế nào… Ông sư già biết chuyện, tối hôm sau buộc cục đá vào lưng cậu, để cậu cảm nhận sự khó khăn mà những sinh vật kia đang phải chịu đựng như thế nào … Tất nhiên là cậu khóc òa lên và phải đi giải thoát cho những sinh vật kia thì mới được ông sư giải thoát. Nhưng không phải lúc nào chúng ta cũng kịp lúc và phải chăng chúng ta hạnh phúc khi nhìn thấy sự khó nhọc đau khổ của kẻ khác (dù là kẻ thù) đi chăng nữa ?

Hạ: Rồi chú cũng đến tuổi trưởng thành, tuổi biết yêu. Có một cô gái được gia đình gửi đến chùa nhờ ông sư chữa trị. Chú tiểu phải lòng cô gái ấy. Rồi cô gái ấy khỏi bệnh rời khỏi ngôi chùa nhỏ. Chú tiểu đâm ra buồn nhớ, vài ngày sau chú tạ từ ông sư để theo đuổi tình yêu. Ừ thì là duyên nghiệp.

Thu: Vài năm sau, chú tiểu trở về, râu ria xồm xoàm, đầu tóc rối bời, trên tay còn lăm lăm con dao vấy máu, con dao chú đã dùng để hạ sát người mà vì cô ấy chú đã ra đi. Cảnh sát cũng ập đến, tay dao, tay súng múa may loạn xạ. Sư già bắt chú tiểu khắc bài kinh Bát Nhã. Lúc đó dao không còn là dao giết người, mà súng cũng ko còn là súng, cũng không có cảnh sát, không có tội phạm chỉ có người và người. Xong bài kinh bát nhã, chú tiểu ra đi, nhưng giờ không phải là tội phạm, giờ là chú đã là sư.

Đông: Thụ án xong, chú tiểu quay trở lại ngôi chùa xưa, vị sư già đã viên tịch. Hồ đã đóng băng. Thuyền ngập trong tuyết. Đèn lại được đốt , kinh lại được tụng, và trong một đêm đông giá lạnh, một đứa bé được để lại trước cổng chùa.

Cuộc sống thay đổi vạn vật xoay vần, đông rồi lại xuân, sinh rồi lại tử, có được rồi lại mất đi. Chợt nghe văng vẳng câu kinh bát nhã, thổi nhè nhẹ từ giữa hồ  : “sắc bất dị không,không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc”

 

Link Youtube:

https://www.youtube.com/watch?v=4GOLjIFglqY