The Now Habit by Neil A. Fiore

Spread the love
Bên dưới là những tóm gọn về từng chương trong quyển sách :
Đây là một quyển sách rất hay cho các bạn hay “trì hoãn” hoặc hay bảo “việc hôm nay cứ để ngày mai

Trì hoãn một công việc là dấu hiệu của việc trốn tránh sự sợ hãi nếu thất bại khi thực hiện công việc đó

Sự trì hoãn là vấn đề mà tất cả chúng ta thường hay gặp phải. Cho dù nó rất phổ biến nhưng sự trì hoãn lại thường gắn với những trường hợp rất là đặc biệt
Thông thường chúng ta hay trì hoãn công việc, khi có những nhiệm vụ như viết báo cáo, tổ chức một cuộc seminar, hoặc chuẩn bị bài thuyết trình trước đồng nghiệp
Đây là những nhiệm vụ khá là đặc biệt và hoàn toàn không nằm trong danh sách công việc hằng ngày đúng không? Giống như chúng ta thường hiếm khi trì hoãn trả lời tin nhắn của đồng nghiệp hoặc tham gia vào một hội bà tám nào đó, nhưng chúng ta thường cố tình trì hoãn bắt đầu chuẩn bị nội dung cho việc thuyết trình
Và những tác vụ mà chúng ta thường xuyên trì hoãn có 3 đặc điểm như bên dưới
  • Chúng ta muốn thực hiện một công việc mà chúng ta hay làm thay vì làm công việc mà lần đầu tiên/hạn hữu lắm mình mới phải làm. (tất nhiên vì hay làm nên ta làm tốt, và vì thế ta nghĩ rằng “Ôi mình giỏi vãi”)
  • Thứ hai, chúng ta tưởng tượng khi làm tác vụ đó, mình cảm thấy: “Ơ đệt mình đang làm cái quái gì thế !?!!”.” Chả vui vẻ khi phải làm công việc tay chân đó cả”
  • Cuối cùng, vì là công việc hạn hữu hoặc lần đầu phải làm, nên chúng ta không hề có một tiêu chuẩn nào để đánh giá sản phẩm sau khi chúng ta làm ra cả. “Mình làm xong rồi, giờ mình sẽ review lại nó, Ơ ơ , reivew như thế nào nhỉ? Số lượng slide như thế này là đủ chưa nhở :-?, Hay là thêm vài file nhỉ … Và sẽ ra sao nếu như bài thuyết trình mà chúng ta vô cùng tâm huyết không được mọi người đón nhận?
Khi đối diện với những tác vụ như trên, hệ quả đầu tiên luôn là chúng ta phải lựa chọn giữa
  • Nếu bắt đầu thực hiện thì chúng ta sẽ dành thời gian đối với một thứ (có vẻ) là nhàm chán, cộng với việc chúng ta sẽ có thể đẩy cả bản thân / người khác vào sự thất vọng
  • Nếu chúng ta không bắt đầu nhiệm vụ này, chúng ta sẽ tránh được một việc (có vẻ) nhàm chán, tránh được cả nguy cơ có thể kéo người khác lẫn bản thân thất vọng
Tất nhiên nghĩ một cách thực dụng thì chúng ta đều chọn trì hoãn. Và theo một cách nghĩ nào đó, thì trì hoãn  trong tạm thời cũng là một cách tốt.

Chúng ta được dạy là công việc là đáng ghét và thất bại thì đáng xấu hổ và đáng sợ 

Tất cả giáo viên và những bậc phụ huynh khả kính đều tin rằng, họ hiểu tại sao những đứa trẻ thích trì hoãn: Rõ ràng là, chúng ta đều có sự lười nhác thuộc về bản năng bên trong.
Và một đứa trẻ cần kỷ luật, khen thưởng và xử phạt để chiến thắng được sự trì hoãn. Và nếu những đứa trẻ nào không đủ chăm chỉ, thì chúng ta cần thúc giục chúng, la mắng chúng để chúng chăm chỉ hơn phải không
Không, nhận định này sai một cách cơ bản, giống như niềm tin sai lầm của các đấng sinh thành rằng con mình luôn thích trì hoãn, có hàng tỉ ví dụ chứng minh lười nhác không phải bản năng của con người, và chúng ta khi mới sinh ra cũng không phải là kẻ thích sự trì hoãn (cố hữu)
Thử nghĩ, chúng ta có trì hoãn không nếu được bạn rủ đi nhậu, hoặc được ai đó mời làm điều mình thích (ví dụ bạn thích bida, nếu có ai đó rủ bạn chơi bida thì bạn có trì hoãn việc đó không? )
Chúng ta đều có những thứ muốn làm mà không cần phải có sự hối thúc hoặc hình thức xử lý từ người khác \.
Chúng ta luôn trước khi đi học đều rất tự do, nhưng người ta đã dạy “học” là ngược với “chơi” hoặc “làm” là ngược với “giải trí”. Giống như khi bạn đang ngồi nhâm nhi tách trà (một hành động yêu thích) thì sếp bước vào và bạn lật đật phải dẹp tách trà và chúi đầu vào màn hình vi tính.
Tất cả chúng ta dần dà bị tiêm nhiễm trong người rằng chúng ta cần phải cố gắng hơn nữa, vì mọi cố gắng đều chưa đủ, và để chạy theo chủ nghĩa hoàn hảo đó (trong công việc cũng như học tập) thì chúng ta phải đánh đổi một số sở thích, hay thời gian dành cho chúng. Và một khi biết rằng chúng ta không bao giờ đạt sự hoàn hảo, chúng ta cảm thấy công việc đang làm thật vô nghĩa và chúng ta cảm thấy sợ và ghét bỏ chúng

Lòng tự trọng của chúng ta được kết nối với công việc và sự trì hoãn sẽ góp phần bảo vệ nó

Mỗi người trong chúng ta đều có một nhu cầu được người khác nhìn nhận và đánh giá cao. Chúng ta luôn muốn cố gắng tập trung những người tung hô, đón nhận chúng ta ở quanh mình và vì thế chúng ta sẽ cố gắng tránh mặt những người hay bỡn cợt và lấy chúng ta làm trò đùa.
Trong thế giới phương tây, điều này càng rõ ràng hơn khi một người sẽ được đánh giá thông qua công việc họ làm, và vị trí nghề nghiệp của họ
Và chúng ta đã học được rằng, chúng ta chỉ đáng giá khi mà chúng ta chúng ta làm việc chăm chỉ và đạt được một vị trí nổi bật nào đó
Vì vậy chúng ta thường tôn trọng những bác sĩ, giáo sư mà lại đánh giá thấp những người nghèo khổ, hoặc vô gia cư, chúng ta cho rằng họ chưa cố gắng đủ và vì thế chúng ta đánh giá thấp họ
Và bởi vì, công việc chúng ta đang làm (bao gồm cả công ty, chức vụ …) có mối liên hệ mật thiết với lòng tự trọng, nên nó sẽ rất tự nhiên khi hầu hết mọi người sẽ đánh giá người khác thông qua công việc người đó đảm trách.
Và vì chúng ta sẽ bị đánh giá bởi công việc chúng ta đảm trách, chúng ta cảm thấy có một nỗi lo sợ vô hình khi phải đảm nhận một công việc mà chúng ta hoàn toàn có khả  năng thất bại
Hệ quả là tự nhiên chúng ta sẽ trì hoãn công việc đó.
Chúng ta sẽ bảo rằng : “Chúng ta thất bại không phải vì chưa cố gắng đủ, mà là chúng ta chưa cố gắng” , nếu thất bại.
Bằng cách này chúng ta có thể bảo vệ được lòng tự trọng của chúng ta trước những mối hiểm hoạ do sự thất bại gây ra.

Học lấy câu thần chú để chống lại sự trì hoãn: “Chúng ta chỉ có thể học khi mà chúng ta thất bại”

Một trong những thành phần chính cấu thành sự trì hoãn là :chủ nghĩa hoàn hảo. Không cần biết chúng ta làm gì, chúng ta luôn tự nhủ rằng, kết quả phải thật hoàn hảo, là thứ tốt nhất có thể
Sai lầm phải được phòng tránh bằng mọi giá và sự thất bại là không thể chấp nhận được hay chính nó sẽ ảnh hưởng đến “hình ảnh đẹp đẽ của ta trong mắt mọi người”
Chính vì áp lực quá lớn phải thể hiện bản thân một cách hoàn hảo cho người khác xem, chúng ta tự khoá mình lại bằng cách trì hoãn, chúng ta không làm gì để băt đầu nhiệm vụ đó ngoài, lướt facebook, sắp xếp lại màn hình desktop, tự tưởng tượng ra vài công việc “khẩn cấp” để vùi đầu vào trong cát. (ắt hẳn chúng ta đều biết đến con hình ảnh con đà điểu vùi đầu vào trong cát
Tuy nhiên, những người thành công họ lại không làm thế, thay vào đó họ nhảy bổ vào công việc. Họ không sợ sai lầm, vì chỉ bằng sai lầm, họ mới có thể cải tiến được. Nếu có bất cứ sự thất bại nào họ lập tức lùi lại một bước trước đó và thử tìm một hướng đi khác.
Sự thật là nếu chúng ta không thử, chúng ta sẽ không bao giờ trở nên tốt hơn. Nếu chúng ta cứ làm đi làm lại một công việc mà không có sáng tạo cho nó thì cũng không bao giờ chúng ta trờr nên tốt hơn.
Vậy thì trong lúc đó những người trì hoãn, rề rà họ làm gì? Họ sợ, và tránh làm việc, họ cho rằng con đường hoàn hảo nhất là 1 đường thẳng, (vâng 1 đường thẳng từ chỗ họ đang ngồi cho đến điểm đích) và bất cứ những thứ gì họ làm đều phải hoàn hảo ngay từ đầu, nếu không đúng như thế thì đó hoàn toàn là sự thất bại không thể chấp nhận được và sẽ làm đổ sụp tượng đài bản thân mà bấy lâu nay họ đã tự gầy dựng cho mình.
Những gì họ không biết là: ngay cả những tuyệt phẩm của Picasso cũng bắt đầu bằng những bức tranh tệ hại.
Đơn giản : Sai lầm thất bại là không thể tránh khỏi, và quan trọng là chúng ta học được gì từ sai lầm đấy.

Thay đổi cách chúng ta tự nhủ từ “Tôi phải”, “Tôi nên” thành “Tôi sẽ bắt đầu khi… để nó có thể hoàn thành lúc …”

Một người hay trì hoãn thường phải đối diện với xung đột bên trong họ. Sẽ có 2 giọng nói: một là giọng nói tỉnh thức, “tôi cần phải”, “tôi nên làm” … và một giọng  nói của tiềm thức, của nỗi sợ hãi “Tôi không muốn”, hoặc chúng ta có thể hiểu, giọng nói của tỉnh thức chính là một phần phản ánh giọng nói của tiềm thức, do “tôi cần phải…” nên điều này có thực sự là do tôi muốn làm không? Hay là một cách nói khác của từ “Tôi không muốn”
Sự xung đột liên tục này sẽ làm tiêu hao nhiệt huyết của bạn, nó sẽ không định hướng được cho chúng ta và có khi làm chúng ta bị stress và suy nghĩ tiêu cực về nó.
Thay vì vậy nếu chuyển hướng nhìn cuả chúng ta từ nạn nhân (người phải thực hiện một công việc), sang một hướng chủ động hoàn thành công việc.
Chúng ta từ một người nhận việc thành một người giống như sếp chúng ta, chúng ta có mục tiêu rõ ràng, deadline cụ thể.
Và chỉ cần rõ ràng như thế, tự chúng ta sẽ bắt đầu công việc, và một khi bắt đầu công việc rồi thì cũng đâu có quá khó phải không nào 🙂

Để trở nên có hiệu suất, hãy tìm cách phân bổ giải trí và nghỉ ngơi mỗi ngày

Sự trì hoãn, là một vòng tròn không có điểm kết thúc, một khi chúng ta trì hoãn công việc, thì nó sẽ tích tụ lại, cho đến khi sự trì hoãn quá lớn thì chúng ta sẽ bị đè bẹp.
Vì thế sự trì hoãn thường dẫn đến một đời sống mà lúc nào chúng ta cũng cảm thấy có quá nhiều việc để làm / phải làm.
Một lối sống như thế có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ có đủ thời gian để nghỉ ngơi hay tận hưởng cuộc sống cá nhân. Tất cả những phút giây trôi qua chúng ta đều có việc phải làm và do đó chúng ta dường như không bao giờ được hưởng thụ cuộc sống.
Lạ lùng là những người trì hoãn lại có cùng một mind-set với những người tham công tiếc việc. Cả 2 nhóm đều thường xuyên cảm thấy rằng họ có hàng tá công việc đang chờ giải quyết và họ không có thời gian để nghỉ ngơi, thư giãn.
Họ thường xuyên phải thúc đẩy bản thân, không bao giờ cho phép bản thân được nghơi nghỉ, cho dù họ có đạt được những thành tích nhất định nào.
Và như là một hậu quả chúng ta trở thành những con rô bốt không bao giờ kết thúc công việc, hoặc chúng ta cảm thấy tội lỗi mỗi khi không có việc để làm.

Chúng ta có thể chia nhỏ các task thành những đơn vị dễ quản lý và cũng để “đỡ sợ”

Thông thường, điều khó nhất để hoàn tất một công việc là bắt đầu nó.
Khi chúng ta bắt đầu viết một bản báo cáo dài, chúng ta sẽ mở chương trình Word lên, sau đó lướt một ít Facebook (cập nhật tin tức bạn bè), rồi lại lau dọn bàn ghế, sau đó lại lướt báo mạng
… chúng ta lặp đi lặp lại vòng lặp này cho đến khi hết thời gian làm việc (và tất nhiên là vẫn chưa xong báo cáo rồi.)
Nhưng tại sao bắt đầu lại khó khăn dữ thần vậy? Thông thường là do task đó quá lớn, và mơ hồ, dẫn đến chúng ta không thể hiểu được nó to đến mức nào, cần bao nhiêu thời gian … và khi không thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm, chúng ta quyết định tốt nhất là đừng bước vào đường hầm :))
Điều này đặc biệt đúng với các task dài hạn, ví dụ như “chạy bộ 500km / năm” hoặc “lấy một chứng chỉ quan trọng”, bởi vì chúng ta không có niềm vui thú nào khi thực hiện các nhiệm vụ này và rằng chúng lại thường quá to lớn và mơ hồ nên chúng ta cứ nằm trên giường và hi vọng số kilomet mình chạy bộ sẽ tăng lên (trong tưởng tượng)
Vậy thì có cách nào để vượt qua được những nỗi lo lắng này ?
Câu trả lời là “Chia để trị” – Chúng ta chia thành những task nhỏ, để dễ quản lý cũng như thời gian để thực hiện mỗi task không quá nhiều.
Và chúng ta có thể tự thưởng mình sau khi thực hiện xong một task nhỏ nữa 🙂

Để đạt được hiệu quả công việc mà không stress hãy thử phương pháp “Không lên lịch”

Một phương pháp đơn giản khác giúp cho công việc có thể hiệu quả hơn mà cũng dễ thở hơn là sử dụng phương pháp “Không lên lịch” khi quản lý thời gian
Mục tiêu của phương pháp này là, phân chia ngày làm việc thành các khoảng ngắng (tầm 30 phút) trong đó chúng ta sẽ hoàn toàn tập trung vaò công việc và không bị làm phiền bởi các
Vì vậy thay vì dành tất cả 10 giờ “làm việc” nhưng thật sự là chỉ tập trung 1/2, còn lại thì đầu óc ở đẩu đâu …. không hiệu quả thì phương pháp này có thể giúp chúng ta tập trung hơn hoàn thành công việc nhanh hơn và giúp ngày làm việc cũng ngắn lại
Flow áp dụng kỹ thuật này như bên dưới :
Đầu tiên chúng ta chọn một task quan trọng trong task list thực hiện nó trong vòng 30 phút tập trung 100%. Sau đó chúng ta có thể nghỉ ngơi trong 15 phút, sau đó lại tiếp tục với blokc 30 phút khác. Theo lịch như trên thì chúng ta có thể hoàn thành công việc mà cũng có thể giải trí, nó giúp chúng ta thấy rằng, một ngày làm việc không chỉ là 8 tiếng làm việc không ngơi nghỉ những cũng có những phút giây thoải mái và thư giãn.

Để vượt qua sự mất tập trung luôn luôn có một quyển sổ nhỏ ở trong tầm với

Ở văn phòng, có hàng tỉ tỉ thứ thu hút sự tập trung của chúng ta. Đôi khi đồng nghiệp chat chit tán gẫu cùng nhau, đôi khi tự nhiên ta lại nhớ về một chuyến đi xa ….
Có rất nhiều thứ rình rập hòng cướp đi 30 phút tập trung quí giá của cuộc đời ta. Vì vậy nếu chúng là không thể tránh khỏi thì chúng ta cũng có cách để làm giảm sự ảnh hưởng của chúng.
Ví dụ nếu chúng ta có một quyển sổ nhỏ, bất cứ khi nào có một ý tưởng bâng quơ ập đến chúng ta có thể dùng quyển sổ ấy để ghi lại, take notes, lại một cách nhanh chóng, và một khi chúng ta đã take notes toàn bộ ý tưởng ấy vào trong quyển sổ nhỏ chúng ta có thể quay trở lại công việc.
Và sau khi 30 phút tập trung kết thúc chúng ta có thể quay lại xem những thứ chúng ta take notes vào sổ, và có khi chúng ta lại bật cười vì ý tưởng lúc đó của mình đấy 🙂

Kết luận

Chúng ta sinh ra không hề lười biếng. Chúng ta chỉ trì hoãn do đã được dạy rằng công việc là nhàm chán, và do một phần là bảo vệ hình ảnh của chúng ta nữa. Vì thế một khi đã hiểu rõ dduowjc những tác nhân làm chúng ta trì hoãn, chúng ta có thể vượt qua chúng phải không nào 🙂
Tham khảo

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *