Buddhism – Plain and Simple (Steve Hagen)

Spread the love
Sự đau khổ của chúng ta xuất hiện do chúng ta không thấy / chấp nhận được sự thật:
Chúng ta giành quá nhiều thời gian để phán xét, từ bản thân, đến người khác, công ty, xã hội … và nếu mọi thứ không giống như trong tâm trí của chúng ta, chúng ta buồn bã à đau khổ.
Tất cả những ước vọng này như bức màn ngăn cách giữa chúng ta và thực tại. Chúng làm chúng ta có khoản cách với thực tại và không thể cảm nhận được thực tại 
Vì vậy, có 2 lý do khiến chúng ta không hạnh phúc
  • Chúng ta luôn muốn tìm kiếm những trải nghiệm mới – và khi không có trải nghiệm mới chúng ta cảm thấy bị hụt hẫng 
  • Chúng ta luôn mong chờ một sự thật như trong tâm trí – và tất nhiên không có sự thật nào như tâm trí chúng ta vẽ ra cả – chúng ta thất vọng 
Theo phật giáo chắc chắn rằng chúng ta sẽ chịu đau khổ khi chúng ta còn cố gắng muốn thay đổi thế giới theo ý mình. Chúng ta mỗi ngày thấy mình tiến gần hơn đến cái chết, chúng ta sẽ không muốn chết, hoặc không bao giờ muốn mất người chúng ta yêu thương 
Như là một hệ quả, chúng ta bị rơi vào một vòng lặp vô tận giữa sự hỗn loạn, sự lo âu và sự thất vọng. Phật giáo không hề khuyên chúng ta là bỏ đi, đừng bao giờ muốn thay đổi thế giới nhưng chỉ muốn nhắc chúng ta rằng mọi thứ thì thay đổi, và đừng bao giờ cố gắng kiểm soát sự thay đổi – Chúng ta sinh ra, lớn lên và chết đi là một quá trình, nó thay đổi từng sát na, và những quá trình này chúng ta không kiểm soát được. Mọi người và mọi thứ xung quanh ta đều thay đổi 🙂
Có 8 cách luyện tập để tìm được sự an trú trong tâm hồn, và 2 trong số đó liên quan đến cách chúng ta suy nghĩ. 
Thứ nhất, khi quan sát một vật, không nên đóng đinh bất cứ định nghĩa nào về chúng : Hoa có thể nở, nhưng hoa sẽ tàn…
Bằng cách không đánh giá cách nhìn của người khác, và không áp đặt cách nhìn của chúng ta, thì chungs ta sẽ có cái nhìn chính xác
2 chìa khoá tiếp theo là sự tỉnh thức và sự cố gắng chính xác
Sự cố gắng chính xác: chúng ta cần phải có suy nghĩ và hành động mà không bị ám ảnh bởi bất cứ định kiến nào, và không bao giờ cố gắng kiểm soát thứ mà chúng ta không thể. 
Lấy ví dụ, trừ khi chúng ta đang tiến vào đầm lầy, thì không bao giờ chúng ta cần phải cố gắng khi duy chuyển, nếu đúng là bạn cần phải cố gắng thì có vẻ bạn đang chưa làm chính xác.
Sự cố gắng đúng ngầm hiểu là chúng ta không cần phải căng thẳng, và cũng không cần phải lo lắng gì cả.
Trong khi đó sự tỉnh thức có thể giúp chúng ta cảm thấy sự an bình trong tâm trí. Mỗi ngày chúng ta đều cố gắng phản ứng lại một tác nhân bên ngoài, hoặc cố gắng vùi lấp phản ứng đó (nén giận chẳng hạn). Cứ tiếp tục sống như thế này, thì chúng ta sẽ càng ngày càng dễ bị phản ứng với ngoại cảnh, và ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất cũng có thể làm cho chúng ta phát điên
Bằng cách luyện tập sự tỉnh thức, chúng ta sẽ không đưa sự chú ý của mình hướng tới ngoại cảnh, nhưng sẽ tập trung sự chú ý về tác động của ngoại cảnh đối với bản thân mình.
Có phải điều đó làm chúng ta nóng giận? Chúng ta đang nghiến răng, bấu chặt tay vào ghế? Sau khi quan sát được những ảnh hưởng của ngoại cảnh đối với cơ thể, thì chúng ta sẽ tự cảm thấy nhẹ nhõm, thông qua những hơi thở. Tất cả những cảm xúc chúng ta đã quan sát sẽ trôi qua, như một dòng sông (chính chúng ta là dòng sông 🙂
Tính cách của mỗi cá nhân không phải là định nghĩa về bản thân họ
Hầu như mỗi chúng ta đều từng hỏi câu hỏi này với bản thân : Tôi là ai? Tôi sẽ như thế nào sau khi tôi qua đời? .. 
Theo đạo Hindu định nghĩa, thì mỗi cá nhân là một linh hồn, bên trong nhuc thể, khi chết đi thì linh hồn sẽ thoát khỏi nhục thể.
Theo một cách hiểu khác, chúng ta chỉ là các tế bào, và khi chết đi thì ý thức cũng sẽ tan biến .
Theo Đức Phật, không thể định nghĩa đóng đinh từng cá nhân được, họ thay đổi theo thời gian, và nếu đóng đinh thì chúng ta sẽ không bao giừo hiểu được sự vật một cách toàn vẹn.
Bạn có thể là một người vui tính, nhưng khi gặp chuyện khó khăn bạn có thể bi quan và trở nên cực kì khó chịu… chúng ta đều thay đổi theo thời gian, chỉ là tuỳ lúc nào chúng ta biểu hiện.
Sự thật là tất cả mọi thứ đều là một – chúng ta là một trong cái to lớn của vũ trụ không thể tách rời
Chúng ta thường thấy thế giới bao gồm nhiều sự đối lập và đa dạng, nhưng tựu chung lại thì chúng ta không thể nhận thức được thế giới nếu tách riêng từng thành phần của chúng ra.
Chúng ta thường phân định sống là đối lập của chết, tuy nhiên nếu không có chết thì làm gì có sống?
Chúng ta, con người đã tự định nghĩa ra những chân lý tương đối, chúng ta bảo rằng nơi nào có ánh sáng thì sẽ không có bóng tối. Xét đến cơ bản nếu không có bóng tối làm gì có ánh sáng?
Vì vậy bóng tối và ánh sáng là hai thứ, tuy có vẻ ngược nhau, nhưng chúng tương trợ cho nhau và là một phần của cái toàn thể.
Kết:
Khi chúng ta học cách bỏ qua sự đánh giá, bỏ qua sự kì vọng thì chúng ta cũng đã phá tan vòng tròn định kiến bấy lâu nay chúng ta (tổ tiên chúng ta dựng lên) lúc đó, chúng ta sẽ thấy một thế giới khác, một thế giới trong trẻo, không qua lớp lăng kính kì vọng / đánh giá chủ quan của ta, khoảnh khắc đó chính là khoảnh khắc ta sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *