Running With the mind of Meditation – Phần 1 – Xây dựng nền tảng

Spread the love

Nhân dịp bắt đầu chạy bộ lại (từ ngày 10 tháng 6 ) đến giờ, Mình đã được các mốc

● Total : 93.16 km ● Activities: 22 ● Total time: 10:59:37 h:m:s

Nghĩ lại mình cũng đã bắt đầu thích chạy bộ từ hồi lớp 7,8. Ngày xưa, mình cũng khá yếu, và trong một lần chạy vòng quanh trường (chắc tầm 400m thôi) mình đã cố gắng chạy và bị xỉu do đường huyết bị hạ. Từ đó mình quyết tâm chạy bộ, dù luyện tập cũng ko đều đặn mấy cho đến khi sang Nhật. Mình lại sống lại niềm đam mê chạy bộ, đặc biệt là từ quyển “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki Murakami. Điều tôi nhớ nhất trong quyển sách đó là “Đau đớn không thể tránh khỏi, đau khổ là tự nguyện”, và sẽ không còn đau đớn khi ta không còn phát rồ lên để chạy trốn khỏi nó nữa. Nhưng trước tiên, chúng ta cần một nền tảng.

Building a base – Xây dựng một nền tảng

Những người chạy có kinh nghiệm lâu năm, khi hướng dẫn cho một người mới bắt đầu chạy bộ họ thường nói về một thứ: Xây dựng nền tảng.. Nghe thì có vẻ cao siêu và khó hiểu, nhưng sau khi họ giải thích thì xây dựng nền tảng, có nghĩa là luyện tập chạy đều đặn. Hầu hết chúng ta đều từng chạy. Khi nhỏ thì chạy đến trường, lúc trưởng thành thì chúng ta chạy đến công ty, tuy nhiên khi tôi nói thử với một bạn: “Sao không thử chạy qua sa mạc”, chắc bạn ấy sẽ nói mình điên mất 🙂 . Xây dựng Nền tảng đơn giản chỉ là khi bạn luyện tập chạy bộ thường xuyên, mà không quá sức, để nâng cao được khả năng chịu đựng của xương và cơ bắp, đồng thời phối hợp nhịp nhàng với hơi thở. Xương cốt của chúng ta, kể cả khi trưởng thành, cũng không phải là bất biến, chúng đều thay đổi và phát triển đều đặn. Bởi vì bao bọc xương là cách mạch máu nhỏ li ti, nên thông qua việc chạy bộ, xương trở nên cứng cáp hơn và dễ đàn hồi hơn (tức là dẻo dai hơn). Trong lúc đó gân của chúng ta trở nên dai hơn và cơ bắp thì mạnh mẽ hơn.

Việc xây dựng nền tảng thường mất 2 năm , đó là điều chúng ta thường nghe những vận động viên chạy chuyên nghiệp nhắc đến và có vẻ là đúng như thế. Qúa trình lặp đi lặp lại sự luyện tập với cường độ tăng dần đều vừa phải sẽ gíup cho cơ thể chúng ta từ từ nâng cao và thích nghi với việc chạy bộ. Nó phần nào giống với thiền. Tiếng Tây Tạng, “Thiền” được gọi là gom, có nghĩa là quen thuộc với. Thiền, có nghĩa là làm cho trí óc chúng ta quen thuộc với những gì chúng ta muốn nó làm. Xa hơn nữa là chúng ta có thể giúp trí óc của mình an trú ở hiện tại, Chạy bộ cũng thế. Nó giúp chúng ta an trú ở hiện tại, từng bước chạy. Và có một điều nữa là, cơ thể chúng ta là một cỗ máy hoạt động khá là hiệu suất và tiết kiệm nữa. Tại sao lại có tiết kiệm ở đây? Vì bạn thấy đó, trừ khi chúng ta luyện tập, còn không thì, cơ thể sẽ cố gắng bỏ ra một lượng nỗ lực ít nhất để hoàn thành mục tiêu. Ví dụ như xương và cơ bắp của chúng ta có thể đủ để chúng ta đi bộ đi làm, nhưng với tình trạng hiện tại nó không đủ để chạy, trừ khi chúng ta rèn giũa chúng thường xuyên. Tinh thần chúng ta cũng vậy, có thể chúng ta đủ tập trung cho 10, 15 phút nhưng đôi lúc chúng ta lại cần sự tập trung cho một dự án dài hơi vài năm trời chẳng hạn. Nếu không luyện tập tinh thần thường xuyên, chúng ta sẽ cảm thấy xuống tinh thần và bỏ cuộc. Tất nhiên, trong cuộc chạy dài, nếu bạn cố gắng chạy nhanh, nước rút ở những kilomet đầu thì chắc chắn đó không phải là một điều tốt. Có khi lại phản tác dụng và góp phần vào việc bạn bỏ cuộc. Tinh thần cũng thế, chúng ta thường bắt đầu một cái gì đó mới rất hưng phấn, nhưng sau đó cảm giác chán xâm lấn và ta bỏ cuộc. giữa chừng, và cái chúng ta thiếu vẫn là “một nền tảng”, và để có nền tảng, chúng ta cần rèn luyện, ít nhất là 2 năm.

Sự khác biệt giữa tinh thần – thể chất là, sự di chuyển (động) thì có ích cho thể chất, và sự định thì có ích cho tinh thần. Và vì vậy, để có một cuộc sống cân bằng, chúng ta cần giao tiếp và chủ động, đồng thời chúng ta cũng cần lắng đọng và quán chiếu. Khi chúng ta chạy, nhảy hay làm việc, não bộ sẽ ở trạng thái “tập trung cao”, chúng ta có thể dễ trở nên khó chịu và nhạy cảm. Nếu ở trạng thái đó quá lâu chúng ta sẽ trở nên chậm chạp, cảm giác như có quầng mây đang che mờ mắt và não bộ của ta, chúng ta đã ở trạng thái vô minh

Hơn nữa, khi chúng ta làm việc hay có thứ để quan tâm, chúng ta có cảm giác đầy. Vì chúng ta sợ cảm giác trống, nên thường chúng ta cố gắng hướng sự chú ý về một thứ khác, công việc, mạng xã hội, … . Bước vào một căn nhà trống, tôi cảm thấy hiu quạnh quá. ắt hẳn chúng ta từng nghe câu này rất nhiều lần, và đó, chúng ta sợ sự trống trải. Tất nhiên, khi không có gì để làm, thì chúng ta sẽ chiêm nghiệm, đôi khi sự chiêm nghiệm, thứ vốn không quen thuộc xuất hiện, thì chúng ta sẽ có xu hướng lảng tránh nó. Thói quen, chúng ta khó thay đổi thói quen. Và khi chiêm nghiệm không phải là thói quen, thì chúng ta sẽ cố né tránh nó.

Vậy là, tất cả những gì nãy giờ chúng ta bàn bạc, vẫn là, hãy thử tập chạy bộ (cho thể chất), và tập chiêm nghiệm, chưa hẳn là thiền, cũng không cần phải ngồi như các bậc đại trí, chúng ta chỉ cần ngồi 10 phút không làm gì, nhìn những thứ xung quanh mình. Và hãy bắt đầu gầy dựng nền tảng

Bài tiếp theo mình sẽ nói về hơi thở.

Disclaimer: Nội dung post ở trên dựa theo quyển sách “Running with the mind of Meditation” của Sakyong Mipham + Một số kinh nghiệm cá nhân của mình.

Series NavigationRunning with the Mind of Meditation – Phần 2 – Hơi thở >>

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *