Cái giá của sự im lặng

Spread the love

Vừa nghe qua tiêu đề chắc ai cũng nghĩ là một điều gì đó tiêu cực. Không ai muốn trả giá một thứ gì mà họ cho là không cần thiết, có đầy ngoài đường và đã thế lại còn là sự im lặng.

Đã bao giờ bạn ngồi trong một quán cà phê tĩnh lặng, chỉ có mình bạn trong quán, nhưng đầu óc thì cứ bay mãi ở chốn đâu đâu. Trong đầu bạn là cả một phố phường tấp nập, là tiếng gọi từ quá khứ của những nuối tiếc một thời xuân sắc ( tôi cho rằng bạn đã là một ông lão ngoài 60 đang ngồi uống cà phê sáng nhìn thời gian trôi), đó cũng có thể là bạn của những khi mới ra trường, đang rải hồ sơ xin việc khắp các công ty, ghé tạm vào quán làm ly nước giải khát mà trong lòng rối bời, không biết ngày mai đến kì đóng tiền nhà trọ rồi mà vẫn chưa xin được việc làm thì lại phải muối mặt xin khất. Ly cà phê, đá đã tan ra chiếm hết một phần hai thể tích mà trong tiếng nói trong đầu bạn vẫn tiếp diễn mãi không thôi. Bỗng nhiên cô chủ quán bật lên một bài nhạc, loại nhạc trẻ thịnh hành bây giờ… bỗng dưng bạn cảm thấy khó chịu, đang lúc lo rầu thế này, phải im lặng cho người ta nghĩ chứ, có đâu mà bật nhạc xập xình thế kia. Bạn toan giơ tay gọi với chị chủ thì bỗng nhiên ông bác ở bàn bên ra hiệu dừng lại. “Ơ, bác già rồi cũng thích thể loại nhạc này ạ ?”. Bạn định hỏi, nhưng bác ấy đã mở lời trước “Chào cháu, cháu đang đi xin việc à ?” “Vâng, sao bác lại biết ạ”, “ Bác chỉ cần nhìn tập hồ sơ này là biết thôi mà. Với lại tầm này cũng là lúc sinh viên tốt nghiệp nhiều. Cháu làm bác nhớ mình của hồi trẻ. Cũng nhiều hoài bão nhiều ước mơ. Cũng muốn làm ông này, bà kia, rồi để lại cho đời một di sản to lớn. Cháu nghĩ là bác nói nhiều phải không? Giờ cơm áo, gạo tiền còn chưa lo đủ, ở đó mà nghĩ xa xôi. Hãy thử nhìn xem những lo lắng, những toan tính, những bão hoài… nó đang xâm lấn tâm trí cháu, thì làm sao mà cháu nghĩ cho thông được phải không ?”

Rồi ông rót ly trà mời bạn, ly trà dần dần đầy, nước dâng lên, rồi chảy ra bàn. Bạn trố mắt nhìn ông bác. Ông cười nhẹ. “Này cháu, cốc trà này cũng giống như tâm trí cháu. Nếu đã đầy rồi thì nó cũng đâu chứa đựng thêm được nữa. Nếu tâm trí cháu cứ lắng lo  cứ đầy ắp suy nghĩ như thế thì đâu còn chỗ để cháu chứa thêm suy nghĩ nữa” . Đoạn ông nói thêm “Cháu cần sự im lặng, nhưng mà này, đôi khi chúng ta tìm kiếm sự im lặng bên ngoài, chúng ta đến một nơi vắng vẻ, vào rừng hay lên núi, nhưng lòng mà cứ ngập tràn toan tính, ngập tràn lo âu thì đó có phải là sự im lặng thật sự đâu. Im lặng là khi tâm trí ta trống rỗng, không có hoài niệm quá khứ cũng như lo nghĩ tương lai. Tất nhiên ta không bảo cháu phải sống kiểu như đến đâu hay đến đó. Chúng ta vẫn có thể có kế hoạch, kéo tương lai về với hiện tại đang là, để mà lên kế hoạch cho nó. Mà cháu có biết cái giá của sự im lặng là gì không.”

“!!!?”. Bạn suy nghĩ. Ngước mắt lên bạn thấy ông bác chỉ tay vào bạn, rồi biến mất, phía trước mặt bạn là làn khói mỏng bay lên từ điếu thuốc đang châm dở.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *