Đã về đã tới.

Spread the love

Tuần vừa qua mình đã đọc hết quyển sách “Answers from the heart” của thầy Thích Nhất Hạnh. Mình rất thích quyển này, vì nó khá là dễ đọc, lối viết cũng theo kiểu hỏi – đáp. Ngắn gọn súc tích và dễ hiểu (Tất nhiên, để viết một vấn đề khó ngắn gọn và súc tích thì mình nghĩ là cực khó. )

Khi mình vừa đọc xong đến trang cuối cùng của quyển sách, cảm giác lúc đó của mình là trống rỗng. Thật sự trống rỗng.

Mình không còn nhớ đến đoạn đầu, đoạn giữa hay là vài trang vừa xong nữa. Ngộ, trong đầu mình là những câu kệ –

  Hít vào, thở ra

Là hoa tươi sáng

Là núi vững vàng

Nước phẳng lặng chiếu

Không gian mênh mang.

Bài kệ trên như một đoạn thần chú, để mình có thể mang suy tưởng của bản thân về với từng sát na của hiện tại. Đó chính là câu kệ dùng để quán hơi thở.

Nó có một phiên bản dài hơn như trong link bên dưới. Nhưng với mình , mình thấy quan trọng nhất là những câu này. Đây chính là tư tưởng chủ đạo của Phật Giáo Dấn Thân, trường phái của thầy Thích Nhất Hạnh. Nói tới Phật Giáo, mình không nghiên cứu sâu lắm nhưng đại để cũng biết Phật giáo chia làm 2 nhánh lớn là: Bắc Tông và Nam Tông, tuy gọi là chia cắt như thế nhưng 2 nhánh có rất nhiều điểm tương đồng, sự khác biệt rõ nhất ở đây là việc thờ phụng.

Nếu như Nam Tông chỉ thờ duy nhất Phật Thích ca mâu ni, thì Bắc Tông không chỉ thờ Phật Thích ca mâu ni mà còn thờ rất nhiều vị khác nữa. Nam Tông cho rằng Đức Phật chỉ là một người thường do giác ngộ mà trở thành Phật. Bắc Tông lại cho rằng, đức Phật chính là Phật vô lượng, người đã hoá thân thành Phật từ ngàn ngàn kiếp trước, chẳng qua là muốn độ chúng sanh (nhứt là loài người), mà đức Phật mới hoá thân thị hiện (ở đây là dưới nhân dạng của đức Thích ca Mâu Ni ). Do đó đức Thích ca Mâu Ni chỉ là một trong hàng triệu triệu giai đoạn  đức Phật, Bắc Tông cho rằng Phật tính có ở khắp nơi, không sanh, không diệt mà bao trùm cả thế giới.

Thích Nhất Hạnh xuất gia ở chùa Từ Hiếu, có thể coi ông là một người theo Bắc Tông Phật Giáo ( Nam Tông thì đa phần ở các nước như Thái Lan, Sri Lanka, Myanmar …. ).

Thật ra thì mình cũng chỉ giới thiệu sơ lược về Nam Tông và Bắc Tông, còn điều muốn nói ở đây, là thầy Thích Nhất Hạnh đã đưa phật giáo đến gần với người bình dân hơn thông qua khái niệm là Phật Giáo Dấn Thân. Dấn Thân có nghĩa là “đi tới”, mà đã là “đi tới” thì phải có tự nguyện ( chứ không bị ai thúc ép, cũng như vừa đi vừa vùng vằng … ), mà đã đi là có mục đích có chủ trương nhất định. Trước mình cứ thấy, các nhà sư trong chùa giống như ở  một thế giới khác, sống một cuộc sống khác, chỉ ngày đêm đọc kinh cầu tụng, thờ phượng đức Phật. Mình nghĩ đó là một thế giới tôn nghiêm, màmuốn tiếp cận thì mình phải bỏ hết tất cả những thứ được gọi là hồng trần.

Tất nhiên, đó là khi các thầy, các sư đi tuốt lên núi, lên chùa tu và ở ẩn trên đó, để mà xa lánh hồng trần. Kiểu như : “Có 2 lựa chọn : một là ở lại hồng trần – hai là lên núi tu.”… Nó khá là nhị nguyên, kiểu như người tu hành – người trần là 2 loại người hoàn toàn khác biệt và tách bạch lẫn nhau. Nhưng chẳng phải, khi xưa đức Phật là người trần, thấy đau khổ của người trần, ngài mới đi tìm cách để giải quyết những đau khổ đó. Tôi nghĩ khi tu tập, chắc chắn là cần một khoảng không gian, và thời gian riêng biệt, tuy nhiên nếu tách biệt quá với thế giới bên ngoài, tuyệt giao với nó, thì có thể cũng sẽ mất đi cái chất liệu để tu tập – Đó là sự đau khổ. Con người có 2 sự đau khổ : một là sự đau khổ bên trong, do bản ngã hình thành, sự đau khổ còn lại chính là sự đau khổ của những người, vật xung quanh. Bởi thế, thầy Thích Nhất Hạnh đề ra Phật giáo Dấn Thân, thật ra cũng chỉ là Phật giáo thôi, nhưng ở đó, những người tu tập, họ không chỉ giải quyết cái đau khổ của cá thể nữa, mà họ cũng sẽ cùng chung tay giải quyết cái đau khổ của cả những người, những vật xung quanh. Chúng ta có thể hiểu được đau khổ của chính chúng ta, nhưng nếu nhìn vào cội rễ của đau khổ của người của vật xung quanh ta, ta sẽ thấy được sự liên kết giữa những mối đau khổ, sẽ rõ hơn cội rễ của chúng. Ở đó chúng ta có thể tìm thấy được nguồn cơn của đau khổ và thấu hiểu được đau khổ. Vì vậy, thầy Thích Nhất Hạnh cho rẳng, người tu tập không thể bàng quang trước đau khổ, mà hãy cùng nhau nhìn vào bản chất, đau khổ của mình hay của người, chúng đều là một phần không thể thiếu của thực hành tôn giáo trong Phật Giáo Dấn Thân. 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *